“Đứng lại!” Tạ Trung Thành gọi nàng: “Trượng phu của ngươi vừa chết, ngươi còn muốn đi đâu?”
“Cổng lớn Tạ gia bị quan binh canh giữ, xin hỏi phải làm tang lễ thế nào?” Vân Sơ lạnh lùng nói: “Hay ngài cảm thấy nhi tử của ngài tham ô bạc của Hộ bộ, phạm sai lầm lớn, không xứng làm lễ tang?”
Sắc mặt Tạ Trung Thành rất khó coi: “Người c.h.ế.t như đèn diệt, dù làm sai chuyện gì thì đạo trời cũng xóa bỏ, đương nhiên phải hạ táng theo quy củ.”
Vân Sơ không đáp lời, cất bước đi tới cổng lớn Tạ phủ.
Lúc Tần Minh Hằng bị quan binh đưa đi, nàng đã thay áo choàng sẫm màu, đang chuẩn bị ra cửa nhưng lại bị Tạ Cảnh Ngọc làm chậm trễ.
Đêm nay dường như dài dằng dặc nhưng thật ra lúc này chỉ mới quá giờ Tý mà thôi.
Nàng ra đến cửa Tạ phủ, bảo gia đinh Đa Hỉ mở cửa, cửa vừa mở ra thì hai thanh trường mâu đã chặn ngang phía trước.
Hai thị vệ canh giữ hai bên, lạnh lùng nói: “Triều đình có chỉ, không một người Tạ gia được phép ra khỏi cánh cửa này!”
Đa Hỉ khom eo bước lên trước, đon đả nói: “Xin hai vị quan gia thương xót, phu nhân nhà ta có chút việc quan trọng phải làm, xin châm chước cho, nhất định sẽ về trước hừng đông...”
Hắn vừa nói vừa âm thầm nhét hai túi bạc nặng trịch vào tay áo hai thị vệ.
Hai tên thị vệ đang ước lượng xem có khoảng bao nhiêu bạc thì lại nghe thấy hai chữ “phu nhân”, cả hai
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581529/chuong-218.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.