“Ai nha tiểu bảo bối!” Ân tần cưng chiều nhìn hài tử trong ngực: “Ta có cho người chuẩn bị ngựa con, con có muốn đi săn thú không?”
Sở Hoằng Du sáng mắt: “Thật ạ?”
Ân tần gật đầu: “Con đi được nhưng Trường Sinh thì không, đừng khiến con bé mệt mỏi ngã bệnh.”
Không cần bà ấy nói thì Sở Hoằng Du cũng biết không thể đưa muội muội đi cưỡi ngựa.
Tiểu gia hỏa đảo mắt, nhìn Vân Sơ: “Tạ phu nhân là đích trưởng nữ Vân gia, Vân tướng quân ra trận g.i.ế.c địch uy phong như vậy, chắc Tạ phu nhân cũng không kém, hay là ta và Tạ phu nhân so tài một lần?”
Vân Sơ: “...”
Tiểu tử này giả bộ cũng thật ra hình ra dáng.
Điều đáng mừng là tiểu tử này đã biết tiết chế việc thân cận với nàng trước mặt người ngoài.
Nàng đứng lên: “Tiểu thế tử đã mời, nào có thể không đồng ý, mời.”
Sở Hoằng Du ưỡn n.g.ự.c đi về phía trước, Vân Sơ hành lễ cáo từ Ân tần rồi bước ra khỏi lều.
Ý cười trên mặt Ân tần dần dần biến mất.
Ra bên ngoài, Sở Hoằng Du thấy hộ vệ dắt một con ngựa trắng nhỏ tới, nó vô cùng vui vẻ, sai người đỡ mình lên ngựa.
Phụ thân nó theo võ, từ nhỏ nó đã thích những thứ này, ba tuổi là biết cưỡi ngựa, bây giờ đã hơn bốn tuổi, đã có thể cưỡi thành thạo.
Thằng bé nói với đám thị vệ: “Các ngươi đừng đi theo ta, Tạ phu nhân, ta đi trước đây.”
Vân Sơ vốn không đi săn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581514/chuong-203.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.