Vân Sơ ngâm suối nước nóng một lúc đã thấy thân thể bắt đầu ấm lên, cúi đầu phát hiện những nốt ban đỏ thật sự đã lặn đi không ít.
Nàng đứng dậy ngồi lên tảng đá cạnh bể tắm, cười nói: “Trường Sinh, con có thấy bên kia có rất nhiều hoa không, a di muốn một đóa hoa màu đỏ, ba đóa màu lam, năm đóa màu vàng, con có thể hái giúp ta không?”
“Để con để con!” Sở Hoằng Du gấp không chờ nổi muốn chạy qua đó.
Vân Sơ nhìn thằng bé, khẽ lắc đầu.
Trường Sinh không phải không biết nói mà là vì lý do nào đó nên mới từ chối tiếp xúc với bên ngoài.
Đại phu chỉ có thể điều trị thân thể cho con bé nhưng lại khó có thể tiêu trừ sự kháng cự của con bé đối với thế giới này.
Nếu nàng có thể đi vào thế giới của Trường Sinh, chắc có lẽ nàng có thể đưa tiểu cô nương thoát ra khỏi không gian nho nhỏ kia.
Tiểu cô nương khựng lại, quay sang nhìn nàng, tốn một chút thời gian để hiểu được những lời này, sau đó men dọc theo bể tắm đi tới phía đối diện.
Bên kia là đủ các loại hoa rực rỡ sắc màu, tiểu cô nương tìm kiếm một hồi cũng tìm được những màu Vân Sơ muốn, hái xuống, đếm đếm rồi quay lại đặt vào tay Vân Sơ.
“Oa, Trường Sinh giỏi quá!” Vân Sơ bế con bé đặt lên đùi mình: “A di rất thích, cảm tạ Trường Sinh!”
Tiểu cô nương mím môi, ngượng ngùng cười rộ lên.
“Trường Sinh, con xem,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581496/chuong-185.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.