Tạ lão thái thái lảo đảo, suýt nữa thì ngã ngồi ra đất.
Bà ta ôm ngực, chống quải trượng hấp tấp đi về phía viện tử của Tạ Thế Duy.
Chỉ thấy tằng tôn tử Tạ Thế An mà bà ta coi trọng nhất đang ngồi dưới đất, dùng tay che trán, m.á.u tươi chảy ra từ những khe hở ngón tay, từng giọt từng giọt rơi xuống đất.
Màu m.á.u đỏ tươi khiến đầu óc lão thái thái choáng váng, suýt nữa là ngã nhào.
“Nghiệp chướng! Sao Tạ gia lại có thể sinh ra thứ nghiệp chướng như ngươi!”
Lão thái thái cố gắng bước lên, quải trượng trong tay không chút khách khí rơi xuống đầu Tạ Thế Duy.
Tạ Thế Duy tám tuổi, thân hình khá cao lớn, duỗi tay bắt lấy quải trượng trong tay lão thái thái, dùng sức đoạt lấy rồi hung hăng ném xuống đất.
Lão thái thái không át được cơn giận, tên nghiệp chướng này còn dám đánh trả!
Bà ta bước lên nhéo lỗ tai Tạ Thế Duy: “Quỳ xuống, ngươi quỳ xuống cho ta, hôm nay ta phải dạy dỗ tên nghiệp chướng nhà ngươi!”
“Không quỳ, ta không quỳ!” Tạ Thế Duy rống to: “Người nên quỳ là hắn, hắn g.i.ế.c mẫu thân thân sinh, hắn nên quỳ xuống chuộc tội! Ta làm sai cái gì, ta cũng chỉ làm trầy da thế tử Tuyên Võ hầu, chỉ chảy một chút máu, dựa vào đâu mà bắt ta chịu đựng những chuyện này...”
“Thứ khốn nạn!”
Tạ lão thái thái run rẩy giơ tay, muốn tát nó một bạt tai nhưng Tạ Thế Duy lại né tránh, hung hăng đẩy bà ta rồi chạy mất.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581480/chuong-169.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.