Vân Sơ nhìn nàng ta, chậm rãi nói: “Nếu ngươi không ngoan ngoãn trả lời vấn đề của ta, Tạ Thế An và Tạ Phinh đều sẽ có kết cục giống như Tạ Thế Duy.”
Hạ thị cắn răng: “Rốt cuộc ngươi biết bọn chúng là hài tử của ta từ khi nào?”
Nàng ta đã sớm cảm giác phu nhân cố ý nhằm vào đám hài tử, chỉ là không có ai tin tưởng nàng ta.
Chẳng trách phu nhân cứ như thành một người khác, có người nào trong Tạ phủ là chưa bị phu nhân xử lý, thì ra phu nhân đã sớm biết bản thân bị Tạ gia lừa gạt.
Vân Sơ không có trả lời thắc mắc của nàng ta, mở miệng nói: “Đôi nhi nữ ta sinh ra bốn năm trước rốt cuộc đã được đưa đi đâu?”
Ngực Hạ thị chấn động, cúi đầu: “Không phải phu nhân đã mang hài tử về an táng bên cạnh mộ tổ của Vân gia sao, tới hỏi ta chuyện gì nữa?”
Nói xong câu đó, nàng ta cảm giác hai chân của mình mềm nhũn, dường như không chống đỡ nổi thân thể của nàng ta nữa, cảm giác sinh mệnh đang từ từ lụi tàn ập đến...
“Cái giá cho một lần mạnh miệng của ngươi là của hồi môn Phinh tỷ nhi.” Vân Sơ vân đạm phong khinh: “Ta cho ngươi thêm một cơ hội.”
Hạ thị gắt gao cắn môi.
“Còn không nói?” Vân Sơ cười cười: “Cho ngươi cơ hội mà ngươi không biết quý trọng, vậy đừng trách ta, An ca nhi cùng Phinh tỷ nhi...”
“Ta nói, ta nói!” Hạ thị vô lực ngã xuống chiếu, âm thanh đã
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581452/chuong-141.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.