Tạ Phinh nhớ rõ lời Phó ma ma dạy bảo, dù nghe được lời gì thì cũng không thể để lộ ra cảm xúc của mình, nàng ta ổn định tinh thần, lạnh lùng nói: “Đào di nương đang nói chuyện buồn cười gì vậy, mẫu thân ta là Vân đại tiểu thư của phủ Tướng quân, ta là đại tiểu thư Tạ gia, sao lại giống loại hạ nhân như Hạ thị chứ, đừng có nói mấy lời vũ nhục ta!”
Nàng ta cất bước rời đi.
Đào di nương nhíu mày, từng câu từng chữ của đại tiểu thư đều ngập tràn sự ghét bỏ và khinh thường Hạ di nương, chẳng lẽ nàng ta đoán sai rồi sao?
Hạ thị cúi đầu, siết chặt ngón tay, nhanh chóng lui ra.
Vân Sơ phát hiện bản thân căn bản không có tâm tư làm chuyện gì.
Thính Sương đi tra chuyện xảy ra vào ngày hôm đó, ít nhất phải ba ngày mới tra ra.
Nàng dứt khoát cho người chuẩn bị xe, đến thôn trang suối nước nóng ở thành bắc xem thử thế nào, đã nhiều ngày như vậy, hẳn là thôn trang đã thay đổi rất nhiều.
Xe ngựa đi khoảng nửa canh giờ thì đã tới cổng thôn trang.
Lần trước tới đây, khắp nơi đều là cỏ dại cao ngang thân người, hiện tại đã được dọn dẹp sạch sẽ, lộ ra diện mạo nguyên thủy vốn có của thôn trang.
Năm đó chỗ này là nhà tổ của Ngô gia, tốn rất nhiều công sức của cải để xây dựng phòng ở, dù hai mươi năm không có người ở thì vẫn không đến mức rách nát.
Tất nhiên vẫn phải tu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581439/chuong-128.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.