Đàm nhị tiểu thư sợ tới mức nắm c.h.ặ.t t.a.y Vân Sơ.
“Tiểu thế tử, ngoan nào.” Vân Sơ vừa nói vừa bước tới gần: “Có gì thì chúng ta ngồi xuống từ từ nói, có được không?”
“Đúng vậy Du ca nhi.” Đàm nhị tiểu thư mở miệng nói: “Ta thừa nhận là ta véo con, ta sẽ nhận lỗi với phụ vương con, con qua đây trước được không, bên hồ nguy hiểm lắm.”
Sở Hoằng Du cũng không thèm nhìn Đàm nhị tiểu thư, đôi mắt chỉ chăm chú quan sát Vân Sơ: “Ngài tận mắt thấy con vu hãm nàng ấy, có phải ngài sẽ không thích con nữa không?”
“Sao có thể chứ?” Vân Sơ lộ ra ý cười cười: “Ta biết con làm vậy là có nguyên nhân, hơn nữa không có việc thiện nào hơn biết sai chịu sửa, con vĩnh viễn là tiểu thế tử khiến mọi người yêu thương.”
Sở Hoằng Du cắn chặt môi: “Nhưng ngài gọi con là tiểu thế tử.”
Danh xưng tiểu thế tử này quá mức xa lạ, nó thích được nàng gọi là Du ca nhi.
Vân Sơ chỉ đành sửa miệng: “Du ca nhi, con nghe lời như vậy, sao ta lại không thích con chứ, con đứng ngoan đừng nhúc nhích, ta ôm con xuống dưới.”
Sở Hoằng Du rũ mắt, nắm lấy vạt áo.
Nó cảm giác bản thân thế này thật sự có lỗi với sự yêu thương của mẫu thân.
Thằng bé hít sâu một hơi, nhìn về phía Đàm nhị tiểu thư: “Đàm tiểu thư, thực xin lỗi, ta không nên vu hãm ngươi véo tay ta, là ta sai, ngươi có thể tha thứ cho ta không?”
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581432/chuong-121.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.