Thời tiết tháng năm càng ngày càng nóng, nắng càng ngày càng gắt.
Hệt như đời trước của Vân Sơ, tháng tư tiết trời vẫn còn se lạnh, vừa đến tháng năm, nhiệt độ đột ngột tăng cao, đến mức khiến người ta hoa mắt chóng mặt.
Đứng chưa tới một khắc thì đã thấy gia đinh chạy ra: “Tạ đại nhân, Tạ phu nhân mời đi theo tiểu nhân.”
Vân Sơ còn tưởng Tuyên Võ hầu sẽ cố ý khó xử Tạ Cảnh Ngọc một chút, không ngờ nhanh như vậy đã cho bọn họ vào.
Tính cả hai đời, đây là lần đầu tiên nàng bước vào phủ Tuyên Võ hầu.
Đình đài thủy tạ, rường cột chạm trổ, có thể nhìn ra tổ tiên Tần gia là người rất có phẩm vị.
Gia đinh đưa bọn họ ra vường, mùa hè phồn hoa như gấm, khắp nơi đều là cánh bướm vờn bay, vừa đi vào đã nghe thấy tiếng chó sủa.
Một con chó to cao ngang người chạy tới, không ngừng hướng về phía Tạ Cảnh Ngọc sủa như điên, Tạ Cảnh Ngọc chỉ là một văn nhân, nào có gặp chuyện thế này bao giờ, sợ tới mức liên tục lui về phía sau.
Vân Sơ đứng yên tại chỗ, trên cổ chú chó này có cột dây thừng, căn bản là không cắn tới chỗ bọn họ.
“Vẫn là Tạ phu nhân thật can đảm!” Tần Minh Hằng đi ra: “Tạ đại nhân là nam nhi thân cao tám thước nhưng lại không bằng một nữ tử, chậc chậc.”
Sắc mặt Tạ Cảnh Ngọc vô cùng khó coi.
Hắn ta cúi đầu, chắp tay nói: “Hầu gia, hạ quan cùng phu nhân
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581401/chuong-90.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.