Vân Sơ và hai đứa nhỏ trốn trong nội thất chơi đùa.
Từ lúc sống lại, cõi lòng nàng chưa bao giờ cảm thấy thỏa mãn như vậy, tựa như một chén trà đầy nước, hương thơm tỏa ra ngào ngạt, có ngửi thế nào cũng không đủ.
Nàng vẫn luôn suy nghĩ nếu hai đứa nhỏ của nàng không chết non thì có phải cũng lớn cỡ này rồi không...
Thính Sương đứng bên ngoài nghe được tiếng cười nói vui vẻ trong phòng, khóe miệng cũng nở ra nụ cười, nàng ấy thật hy vọng phu nhân có thể luôn luôn vui vẻ như vậy.
Chỉ một lúc sau, Thính Phong từ bên ngoài bước vào: “Nhị thiếu gia phải đến thôn trang rồi, phu nhân có cần ra mặt đưa tiễn không?”
Thính Sương do dự một hồi, lắc đầu: “Cứ nói phu nhân đau đầu không thoải mái.”
Nếu tiểu thế tử cùng tiểu quận chúa không xuất hiện, phu nhân chắc chắn sẽ ra đưa tiễn, tuyệt đối không để người ta bắt được một lỗi sai.
Nhưng phu nhân nói chỉ cho phép tiểu thế tử cùng tiểu quận chúa ở Tạ gia hai ngày, cũng chỉ có hai mươi tư canh giờ, thời gian rất ít, sao có thể lãng phí trên người nhị thiếu gia.
Toàn bộ thể xác và tinh thần của Vân Sơ đều bị hai đứa nhỏ trước mặt chiếm cứ, căn bản không nhớ tới việc phải đi tiễn Tạ Thế Duy.
“Trường Sinh, đôi mắt của con thật xinh đẹp, cười rộ lên cũng đẹp.” Nàng nhìn hai đứa nhỏ trước mặt: “Du ca nhi, con và Trường Sinh cùng ngồi đi, mẫu thân vẽ cho hai đứa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-lai-ta-dich-than-day-do-quy-tu-quy-nu/3581397/chuong-86.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.