Về phía Thanh Trúc, trong mấy ngày đầu tiên sau mỗi buổi tan học về, ngoài lên công ty của bố quấy phá một trận, thì lại thẳng thừng cất vội đồ đạc lên giường nhắm mắt.
Bố mẹ cô do quá bận rộn mà thành ra rất ít thời gian chăm sóc cũng như chơi với cô. Cứ vậy, từ lúc biết đến sự tồn tại của Nguyên Lâm ở thế giới bên kia, thì cô lúc này như có thêm một người bạn.
Chỉ mong sao tiết học kết thúc thật nhanh để còn về nhà, trèo lên giường nhìn những thú vui bên thế giới không ánh đèn.
Nhưng cho đến cái ngày định mệnh đó, dù có cố gắng thế nào thì bên kia vẫn không có hồi âm. Thời gian lâu như vậy cũng dần trôi qua, cô hoàn toàn dập tắt mọi hy vọng, đành ngậm ngùi trở lại cuộc sống thường nhật.
Cũng có chút buồn phiền, trong đầu đoán già đoán non không biết rốt cuộc chuyện gì xảy ra. Đến hôm nay thì mọi u buồn mấy ngày qua cứ như vậy mà biến mất. Tuy vô cùng vui sướng, nhưng khi nói chuyện với Nguyên lâm bản thân cô cũng không hề để hiển lộ một chút ý tứ ra ngoài.
Sau khi mở lời hỏi thăm nhau vài câu, đến khi nghe Thanh Trúc nói đến sự thực ba tháng qua ngươi đã đi đâu, thì Nguyên Lâm lúc này lại được một phen chết đứng.
Thực sự thì ban đầu cậu ta cũng chưa nhận thức được, thời gian mình lưu lạc đã trôi qua lâu như vậy. Trong bụng nghĩ thầm: “Vậy là đã trôi dạt theo dòng nước ít nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-gioi-tinh-duyen/2791262/chuong-29.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.