An Thành sửng sốt, nhưng ngay sau đó cũng cười theo cậu. Gương mặt tuấn tú càng lộ ra vẻ mê người. Hắn mở chăn bị bó chặt ra, bao lấy người bên cạnh, “Cùng nhau đắp, cậu không mặc áo.”
“Ha hả, thói quen. ” Lâm Dược xấu hổ cười cười.
Dưới chăn vươn ra hai đôi tay, An Thành cầm tay cậu, ở trên phím đàn lưu loát đàn ra một bản nhạc đơn giản mà thanh thoát.
Hai mắt Lâm Dược trợn to, ánh mắt sáng ngời thoạt nhìn càng thêm trong trẻo “Làm sao anh biết tôi thích bản nhạc này?”
An Thành cười yếu ớt, không trả lời, chỉ là cầm tay cậu một lần nữa đàn bản nhạc « ngôi sao nhỏ » đơn giản, cho đến khi cậu đàn không còn sai nữa, mới buông lỏng tay, để cho cậu tự đàn.
“lấp lánh lấp lánh sao trời, đầy trời đều là ngôi sao nhỏ… ” Lâm Dược nhẹ nhàng cùng hát lên, hoàn toàn đắm chìm trong thời thơ ấu của mình, khi đó mẹ còn sống, cha cũng chưa bệnh chết, tất cả hạnh phúc đều giấu trong khúc nhạc này.
Cậu nghiêm túc nhìn chằm chằm phím đàn, lại không biết người đàn ông bên cạnh nam cũng đang chăm chú nhìn mình, ánh mắt nóng rực mà điên cuồng, mang theo một loại si mê hiếm thấy, giống như thứ bị đè nén nhiều năm sẽ gào thét đi ra.
Không biết lúc nào, người đánh đàn dần dần ngủ gục, người đàn ông bên cạnh cẩn thận kéo cậu vào trong ngực, mê luyến vuốt ve khuôn mặt cậu.
“Lâm Dược, thật sự không có chút nào nhớ ra tôi sao… ” tiếng lẩm bẩm trầm thấp của
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-chung-voi-quy/72613/chuong-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.