Tạ Tranh nới lỏng cà vạt, cởi hai nút áo, vùng da dưới đôi mày sắc sảo lộ ra quầng thâm nhạt.
Khoảng thời gian này anh quá bận rộn, hết chuyến công tác này đến chuyến công tác khác, hết cuộc họp này đến cuộc họp khác, lại còn phải chuẩn bị ra mắt sản phẩm mới liên tục;
Ngay cả một người có thể lực luôn tốt như Tạ Tranh cũng khó tránh khỏi mệt mỏi.
May mắn thay, cuối cùng cũng có thể nghỉ ngơi.
Trong nhà không có một ai — trường học tổ chức trại hè, đi nước ngoài chơi nửa tháng, Tạ Tích và cặp song sinh đã xách vali chứa đầy những món đồ chơi kỳ quái lên đường từ năm ngày trước;
Lộ Mãn năm nay hai tuổi rưỡi, không có duyên tham gia hoạt động của các anh chị, nhưng cũng có việc của riêng phải làm của mình.
Cục nhỏ này có chút năng khiếu âm nhạc, nhưng quá lười, bình thường chỉ thích ngủ, lần này gặp lúc giáo viên âm nhạc của bé nghỉ phép, nên bé bị kéo đến phòng thu âm luyện tập dưới sự giám sát của giáo viên.
Lộ Lộc đã tốt nghiệp thạc sĩ, nhưng vẫn là “sinh viên”, ngoài việc tự làm điêu khắc, tham gia triển lãm, thỉnh thoảng cậu còn thay thầy giáo hướng dẫn học trò và giảng dạy cho sinh viên.
Tạ Tranh cũng từng đi xem, dáng vẻ Lộ Lộc đứng trên bục giảng rất đáng tin cậy, trông ôn hòa và ấm áp, như dòng suối trong sạch, lấp lánh dưới ánh mặt trời.
Lúc này Lộ Lộc đang đi triển lãm ở thành phố lân cận, phải đến ngày mai mới về nhà.
Tạ Tranh
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300426/chuong-80.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.