Hai ngày sau Tạ Tranh đưa Tạ Tích trở về Thần An, không về nhà, mà đi thẳng đến bệnh viện.
Lần trước Tạ Tranh gặp Tạ Tiến Đức đã là hai tháng trước, lúc đó mặc dù tình trạng của cha anh không được tốt cho lắm, cần phải ngồi xe lăn mới có thể di chuyển được, nhưng ít nhất vẫn có tinh thần.
Bây giờ ông nằm trên giường bệnh, khắp người cắm đủ loại ống, thần hình gầy gò.
Ấn tượng của Tạ Tranh về Tạ Tiến Đức vẫn dừng lại ở thời điểm anh vừa mới phân hóa, lúc đó Tạ Tranh đã cao hơn ông, nhưng Tạ Tiến Đức cường tráng hơn anh rất nhiều, giọng mắng chửi người rất có khí lực, tư thế bóp gáy Mễ Đoàn nhấc nó lên rồi quăng xuống đất mạnh mẽ vô cùng.
Tạ Lý hai ngày hôm nay vẫn luôn giúp đỡ chăm sóc, hôm qua thì ngủ thẳng ở bệnh viện, quần áo trên người bị nhàu đi một chút.
Anh ta hạ thấp giọng nói với Tạ Tranh tất cả những điều bác sĩ nói về bệnh tình của Tạ Tiến Đức, Tạ Tranh gật đầu: “Cảm ơn.”
“Không cần khách sáo.” Tạ Lý nói: “Em và bác vẫn luôn rất thân thiết, anh cũng biết mà.”
Lời này quả không sai, Tạ Tiến Đức và Mạnh Hải Anh thực ra có quan hệ khá tốt với Tạ Lý, hồi nhỏ cha mẹ Tạ Lý đi vắng, đều gửi Tạ Lý ở nhà Tạ Tranh, do hai người bọn họ nuôi nấng.
Tạ Tiến Đức ác thì thật sự ác, nhưng tốt thì cũng thật sự tốt.
Tạ Tích cứ lên xe là thích ngủ, trên đường về Thần An vẫn luôn ngủ say,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300386/chuong-40.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.