Tối thứ 6 Tạ Tranh đi xã giao, về có chút muộn.
Sáng sớm thứ 7 đang ngủ say thì bị động tĩnh bên cạnh đánh thức.
Vừa mở mắt Tạ Tranh phát hiện Tạ Tích ngồi thành một cục nhỏ trong chăn, ôm bình sữa dán sticker lên người anh.
Trên cánh tay Tạ Tranh đã bị dán mười mấy miếng rồi, hoa nhỏ, cỏ nhỏ, mặt trời, mặt trăng, cả Ultraman nữa, màu hồng nhạt phủ lên hình xăm màu mực đen, tạo ra cảm giác buồn cười như thể ông trùm xã hội đen giắt bên hông lại là một khẩu súng nước đồ chơi bằng điện.
Nhìn dáng vẻ Tạ Tích đang cẩn thận chọn lựa sticker để dán, Tạ Tranh cảm thấy Lộ Lộc nói không sai, trẻ con đúng là thích ai mới dán những thứ này cho người đó.
Tạ Tích hì hục bận rộn thêm một lúc lâu, mới nhận ra Tạ Tranh đã tỉnh dậy. Hai đôi mắt đen sáng nhìn nhau, khóe mắt Tạ Tích cong lên, vui mừng nâng cao giọng: “Ba ba!”
Trong lúc Tạ Tranh đi vệ sinh cá nhân, Tạ Tích cứ như cái đuôi nhỏ lẽo đẽo theo sát chân anh, Tạ Tranh thực sự sợ vô ý giẫm phải cậu bé, liền xách Tạ Tích lên, để cậu bé ngồi trên vai mình.
Tạ Tích ôm cổ Tạ Tranh, hỏi: “Đi làm? Đi làm?”
“Hôm nay không đi. Buổi sáng ở nhà, buổi chiều ra ngoài một chuyến.”
Vốn từ của Tạ Tích còn chưa nhiều lắm, mỗi lần nghe người khác nói chuyện đều phải phản ứng một lúc; khi cậu bé hiểu ý Tạ Tranh, liền vui vẻ cười, trượt xuống khỏi người Tạ Tranh, đi vào thùng lật tìm đồ chơi
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300384/chuong-38.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.