Tạ Tranh nghiêng đầu nhìn Lộ Lộc một cái: “Sao thế, ai giẫm phải đuôi em rồi?”
“…” Lộ Lộc hỏi Tạ Tranh: “Sao tự dưng chú lại cảm thấy như vậy?”
Tạ Tranh hỏi: “Chẳng lẽ không giống à?”
Lộ Lộc đưa tay lên, giữ lấy bàn tay Tạ Tranh đang nhẹ nhàng xoa xoa đầu mình, những ngón tay thon dài siết lấy cổ tay săn chắc của Tạ Tranh, dùng lực có chút mạnh.
Lộ Lộc áp tay Tạ Tranh lên khuôn mặt của mình, Tạ Tranh có thể cảm nhận được hơi thở gấp gáp của alpha trẻ tuổi phả lên mu bàn tay của mình. Trong bóng tối, lồng ngực Lộ Lộc phập phồng dữ dội, cậu hỏi lại: “Sao chú lại cảm thấy như vậy? Chú Tạ, chú—”
Tạ Tranh: “Con cái đều đã có rồi, tôi còn đến nhà của em chúc Tết, tại sao lại không giống?”
Lồng ngực Lộ Lộc phập phồng càng mạnh hơn một chút.
Câu hỏi của cậu hiển nhiên có rất nhiều câu trả lời, và câu trả lời của Tạ Tranh cũng không nghi ngờ gì là phù hợp nhất với tình huống hiện tại.
Lộ Lộc biết mình muốn nghe điều gì, điều duy nhất cậu muốn nghe chỉ là một câu nói đơn giản, ba chữ hoặc bốn chữ đó.
Lộ Lộc biết mình không nên tiếp tục truy vấn, nhưng cậu lại luôn cảm thấy có chút không cam lòng. Có lẽ vì ngón tay Tạ Tranh xoa nhẹ thái dương cậu quá đỗi dịu dàng, khiến Lộ Lộc không muốn bỏ lỡ cơ hội này.
Cậu cong khóe môi lên cười một chút: “Có phải chú đột nhiên cảm thấy em đặc biệt đẹp trai, thấy cứ thế này tiếp diễn cũng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300382/chuong-36.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.