Lộ Lộc nhìn khuôn mặt vô cảm của Tạ Tranh, có một khoảnh khắc ngây người.
Giây tiếp theo, cậu hoàn toàn nhảy khỏi giường.
Trên thực tế, Lộ Lộc đã chuẩn bị tâm lý rằng Tạ Tranh sẽ sinh con trong những ngày này. Tất cả đồ dùng cho trẻ sơ sinh cậu đều đã mua sẵn, các bước tìm y tá, tìm bác sĩ cũng đã luyện tập trước.
Nhưng khi khoảnh khắc này thực sự đến, Lộ Lộc còn hồi hộp, còn sợ hãi hơn cả tưởng tượng của mình.
Cậu quên cả bấm chuông, vội vàng tìm giày chạy sang phòng bên cạnh tìm y tá.
Khi một nhóm người vội vã đến, Tạ Tranh dựa vào đầu giường, cắn thanh kẹo m*t đã ăn hết trong miệng: “Ồ. Đến rồi đấy à.”
Các y tá bắt đầu ghi lại dấu hiệu sinh tồn cho Tạ Tranh: “Bụng có đau không? Có cảm giác co thắt không?”
“Cũng được.” Tạ Tranh nói: “Đói bụng.”
Lộ Lộc lập tức ôm hộp cơm giữ nhiệt ở đầu giường đến, bên trong là món canh gà cậu hầm.
Theo lời bác sĩ, quá trình sinh nở có nhanh có chậm. Có người dù đã xuất hiện hiện tượng co thắt dữ dội ở khoang sinh sản, cũng phải kéo dài thêm mười mấy tiếng mới bắt đầu sinh, điều này liên quan đến thể chất mỗi người.
Hiển nhiên Tạ Tranh thuộc loại nhanh, khi y tá đẩy anh ra ngoài, Tạ Tranh còn chưa uống hết canh gà.
Tạ Tranh: “…”
Vẫn chưa uống đủ mà.
Khi đi ngang qua Lộ Lộc, Tạ Tranh nhận thấy cậu trai đang run rẩy, cả người trông như một cây cỏ trong cơn gió lớn. Tạ Tranh ngoắc ngoắc ngón tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300379/chuong-33.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.