Lần này Tạ Tranh đến Lâm Uyên là công khai.
Đã thuê tầng lầu, đã treo biển công ty, căn hộ cũng đã mua trước.
Nơi ở nằm ở khu vực mới phát triển, gần công ty, chỉ là dân cư có phần thưa thớt, muốn đi đâu cũng phải lái xe ít nhất một giờ đồng hồ.
Lão Điền chưa đến, Tạ Tranh gọi một chiếc taxi đi đến chỗ ở mới. Vừa lên xe, tài xế đã hắt hơi liên tục.
Tạ Tranh theo phản xạ nghĩ rằng tài xế bị mùi tiêu của mình làm cho khó chịu, nhưng khi mùi hỗn tạp vương vấn trên chóp mũi dần tan đi, Tạ Tranh ngửi thấy mùi bưởi trên người Lộ Lộc.
Không tươi mát như bình thường, có chút bén nhọn.
“Kỳ mẫn cảm?”
Lộ Lộc giơ tay ngửi ống tay áo của mình: “Có lẽ? Rõ ràng lắm ạ? Em vẫn chưa cảm thấy gì.”
Cậu đưa tay tìm kiếm trong túi áo túi quần một lúc lâu, tìm được miếng dán ức chế dán lên sau tai. Tạ Tranh nghĩ đến kỳ mẫn cảm của mình. Kỳ mẫn cảm của anh luôn rất đúng giờ, từ sau khi phân hóa là nửa năm một lần không sai lệch, nhưng vì mang thai nên kỳ mẫn cảm lần này đã dừng lại.
Một giờ sau, taxi đến nơi ở mới của Tạ Tranh.
Tạ Tranh khoác áo ngoài trên cánh tay, đi một vòng qua mấy gian phòng một lượt.
Trợ lý đã cho người dọn dẹp từ trước, sạch sẽ là điều đương nhiên. Nhưng so với nơi ở của Tạ Tranh ở Thần An thì vẫn kém hơn nhiều – phòng gym thiếu dụng cụ, chỗ dừng xe trong gara cũng ít hơn.
Bốn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300377/chuong-31.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.