Mấy ngày tiếp theo nhanh chóng trôi qua, Tống Thanh Viễn về quê một chuyến.
Anh ta mua quà cho Tạ Tranh và hai người bạn cùng phòng khác ở Thần An, và hẹn đi ăn trước. Sau đó, chuyện này được bạn cùng phòng kể ra ngoài, nhóm chat đại học im ắng bấy lâu nay lập tức sôi nổi trở lại, cuối cùng lại biến thành một buổi họp lớp.
Khi Tạ Tranh đi dự họp lớp còn dẫn theo Lộ Lộc và mấy đứa nhóc thực tập sinh khác đang làm việc cho anh.
Các bạn học ngày xưa có rất ít người làm công việc đúng với chuyên ngành đã học, không ít người thi công chức, cũng có người tự mình khởi nghiệp.
Hầu hết mọi người ở đây, Tạ Tranh đều không thể nhớ rõ khuôn mặt và tên mơ hồ trong ký ức, nhưng mọi người lại có ấn tượng vô cùng sâu sắc về Tạ Tranh, đều nói anh hoàn toàn không thay đổi gì, vẫn như trước.
Tạ Tranh ngậm kẹo m*t cười cười.
Phần lớn bạn học của anh đều đã kết hôn sinh con, thậm chí có vài người còn đưa con đến.
Những đứa trẻ lớn nhỏ tụ tập lại một góc chơi đồ chơi, đứa nào la hét Tạ Tranh liền cười nhìn đứa đó, hiệu quả cực kỳ tốt.
Tạ Tranh nghĩ, theo tần suất họp lớp của bọn họ, có lẽ lần họp lớp tiếp theo cái cục mờ trong bụng anh đã lớn bằng thế này rồi, biết nói, biết đi, biết chơi đồ chơi.
Đang nghĩ, bụng dưới Tạ Tranh giật nhẹ một cái.
Cảm giác giống như lần trước, như mí mắt co giật. Tạ Tranh giơ tay ấn bụng dưới, lần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300373/chuong-27.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.