Lộ Lộc dọn dẹp chiếc giường bị hai người làm cho lộn xộn, nghe thấy Tạ Tranh nói: “Gọi đồ ăn ngoài đi, em ăn gì?”
“Đừng ăn đồ ngoài nữa, để em làm nhé. Kho sườn, nấu cháo, thấy sao?”
Giọng điệu của Lộ Lộc là sự dụ dỗ trắng trợn, khiến Tạ Tranh ý thức được rõ ràng mình là người đang mang thai, cần được đối xử cẩn thận.
Chết tiệt, ngượng chết đi được.
Tạ Tranh nói: “Tùy.”
Lần trước đồ ăn Lộ Lộc mang đến có cái đã ăn hết, có cái bị hỏng, Lộ Lộc nhìn một lượt cũng không có gì dùng được, đành đi ra ngoài mua.
May mắn là ngay dưới lầu căn hộ Tạ Tranh có siêu thị.
Lộ Lộc tải một ứng dụng công thức nấu ăn, mua đồ theo thực đơn thai kỳ trong đó. Trên đường về, cậu thấy tin nhắn của Thôi Tùng Bách.
[Thôi Tùng Bách]: Lộc ơi, mày đâu rồi?
[Thôi Tùng Bách]: Cả ngày nay ở công ty không thấy mày, tan làm mày cũng không ở nhà trọ, bọn tao còn định đến phòng mày rủ đánh bài, thằng này, mày không bị bắt cóc đấy chứ?
Lúc này Lộ Lộc mới nhớ ra mình ra ngoài cả ngày mà không hề báo cho Thôi Tùng Bách biết.
Chủ yếu là vì những chuyện xảy ra hôm nay quá sốc, bộ não vốn linh hoạt của cậu cũng trở nên chậm chạp.
Lộ Lộc gõ chữ cho Thôi Tùng Bách: wi, eo, ei
Cậu đánh chữ “tôi” đến lần thứ ba đều nhấn nhầm phím, Lộ Lộc lúc này mới nhận ra tay mình đang run.
Cậu nhìn chằm chằm vào đầu ngón tay của mình, đột nhiên ngồi thụp hẳn xuống
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/song-a-nhung-lai-sinh-bon-dua-con/5300371/chuong-25.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.