Bầu không khí yên tĩnh trở lại.
Tiết Sơn hỏi hắn: “Có ý gì?”.
Dương Lạc Bình không hề giãy dụa, mặc dù độ kiềm chế của Tiết Sơn đã được nới lỏng.
Hắn nhếch môi, giọng điệu trần thuật như thể nhớ lại một đoạn ký ức vô cùng tuyệt vời.
“Lúc ấy, Lý Phương đã cầu xin tôi, cô ấy xin tôi đưa con bé ra ngoài”.
Hắn cười khan: “Đôi chân bị thổi bay, vậy mà cô ấy vẫn quỳ xuống cầu xin tôi đưa con gái của cô ấy ra ngoài. Cậu nói xem, có phải rất khôi hài không?”.
Tiết Sơn không có cách nào kiểm chứng độ thật giả trong lời nói của hắn nhưng trong đầu anh không ngừng liên tưởng đến hình ảnh ấy. Lý Phương bị thương toàn thân nhưng vẫn liều chết bảo vệ Đồng Đồng. Đến phút chót, cô ấy còn cầu xin hắn cứu lấy con bé.
Có tiếng gõ cửa sổ xe.
Hai người dân tốt bụng vẫy tay, hỏi thăm họ có bị thương hay không, có cần giúp đỡ gì không.
Đúng lúc ấy, điện thoại của Tiết Sơn rung lên.
Anh vội cúi đầu nhìn, là số của Trần Dật.
Anh biết, thời điểm này, chắc chắn không phải Trần Dật tự mình gọi tới.
Người đàn ông thấy không ai đáp lại liền ghé sát vào cửa sổ bên ghế lái nhìn vào bên trong.
Sau khi nhìn rõ, ông lảo đảo lui về sau mấy bước, miệng lắp bắp: “Súng….có súng”.
Nghe vậy, mấy người dân tốt bụng khác cũng vô thức lùi lại, nhanh chóng chạy mất.
Điện thoại tiếp tục rung, trong tay Dương Lạc
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268226/chuong-60.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.