"Tiết Sơn...". Trần Dật ở trong phòng tắm đột nhiên gọi to.
Sau khi cho Đồng Đồng đi ngủ, Tiết Sơn vẫn đứng ở sân đợi Trần Dật. Nghe tiếng cô gọi, anh bước nhanh đến bên cửa.
"Em sao vậy?".
Trong phòng tắm, tiếng nước đã ngừng chảy, chỉ còn làn khói mỏng tràn ra khe cửa.
"Em tới ngày rồi, anh lấy giúp em gói băng vệ sinh nhé". Giọng cô lảnh lót, vang vọng trong không gian nhỏ bé.
"Ừ, em chờ một lát". Anh trở về phòng, mở ngăn kéo tủ đầu giường, thấy Trần Dật mua thêm hai gói băng vệ sinh khác, anh thoáng do dự, cầm cả lên.
Cửa phòng tắm mở hé, Tiết Sơn đưa từng gói vào: "Anh không biết em dùng loại nào nên cầm hết ra đây".
Người bên trong khẽ cười, không nói gì.
Thay áo ngủ xong đi ra, thấy tóc cô vẫn ướt sũng thả trên vai, cổ áo thấm một mảng nước, Tiết Sơn nhíu mày: "Sao em không sấy đi đã".
Trần Dật lắc đầu: "Không cần, em muốn để khô tự nhiên".
Rốt cuộc, trong phòng, Trần Dật ngồi cuối giường, bên tai là tiếng gió ù ù, bàn tay thô ráp của anh lùa vào mái tóc ẩm ướt, rũ qua rũ lại.
Cô cúi đầu trả lời tin nhắn Dư Sanh Sanh gửi đến, thi thoảng lại bật cười.
"Em cười gì thế?". Âm thanh trầm thấp của anh vang trên đỉnh đầu, xen lẫn tiếng gió nghe không rõ lắm.
Tắt máy sấy đi, không gian bỗng yên tĩnh hẳn.
Tiết Sơn nhìn cô, hỏi: "Anh hỏi em cười gì thế?".
"À". Trần Dật nhếch
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268216/chuong-53.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.