Trần Dật nhớ tới mẹ mình.
Người không bị nghiện mặc dù hiểu rất rõ tác hại của ma túy nhưng lại đánh giá thấp sự nguy hiểm của những con nghiện.
Bố cô bị nghiện như thế nào và bị nghiện từ bao giờ, Trần Dật không hề biết. Ngoại trừ vụ việc cuối cùng khiến cả bố cả mẹ đều mất mạng thì trong trí nhớ của Trần Dật chỉ ấn tượng duy nhất một chuyện, là lần bố mẹ cô cãi nhau.
Hôm ấy, cô đang nghỉ trưa trong phòng mình thì bất thình lình nghe thấy tiếng cốc rơi vỡ, ngay sau đó là tiếng phụ nữ la khóc.
"Có phải anh muốn phá vỡ cái nhà này mới thỏa mãn không?".
"Có phải anh muốn bức chết tôi mới thỏa mãn không?".
Cô hoảng hốt bật dậy, không kịp mặc áo khoác xỏ giày, cứ thế để chân trần chạy vội ra ngoài.
Bố mẹ cô đang cãi nhau, chăn màn cốc chén ném loạn thành một mớ hỗn độn trong phòng.
Cô đứng ở cửa, sửng sốt nhìn hai người như sắp đánh nhau, đột nhiên òa khóc.
Mẹ nhìn thấy cô trước, gạt cánh tay đang túm chặt của bố cô, lao ra cửa, bế Trần Dật trở về phòng.
Bà đặt Trần Dật lên giường, khoác áo, xỏ giày cho cô, dặn cô ngoan ngoãn ở trong phòng, không được đi ra.
Nước mắt rơi tí tách, Trần Dật giữ chặt tay mẹ không cho bà đi. Mẹ cô hai mắt đỏ hoe nhìn Trần Dật, dịu dàng nói: "Không có chuyện gì đâu, Tiểu Dật nghe lời, ở yên trong phòng nhé".
Mẹ cô vội vã bước ra, khóa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268206/chuong-48.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.