Mấy tháng đầu, Tiết Sơn và người thân sống trong hai ngôi nhà khác nhau trên cùng một ngọn đồi, thi thoảng vẫn gặp mặt.
Về sau, không hiểu vì sao họ bị tách ra, mẹ già và vợ chồng Tiết Hải bị Dương Lạc Bình đưa đến một vườn cao su, làm việc lặt vặt ở đó – giấu ma túy vào thành phẩm cao su.
Trong vườn cao su, đại bộ phận công nhân đều là người nghiện, bán ma túy để hút, một vòng tuần hoàn ác tính.
Mặc dù biết rõ thân phận của Dương Lạc Bình, để bà Tiết và vợ chồng Tiết Hải đi theo Dương Lạc Bình, Tiết Sơn không mấy yên tâm. Ngày tháng trôi qua, anh ngày càng cảm thấy, người có biệt danh Sơn Ưng được coi là cảnh sát ngầm, mục đích không hề đơn giản.
Anh vẫn nhớ lời Cát Gia.
"Làm công việc này, chạy giữa biên giới thiện ác lâu rồi, rất dễ quên thân phận của mình, quên mất mục đích ban đầu mình phải đảm nhiệm. Chưa nói đến những người không phải cảnh sát có nhiệm vụ đặc biệt như cậu. Cho dù là cảnh sát thực thụ đi chăng nữa, nằm vùng quá lâu, không bị nhiễm nghiện thì cũng bị tha hóa, bị tiền tài, lợi lộc, bị thuốc phiện ngăn trở, cả đời không thoát ra nổi. Cho nên Tiết Sơn, ngoại trừ công việc – tôi chỉ có một yêu cầu đối với cậu – không được quên chí hướng ban đầu, bình an trở về".
Nói thì đơn giản nhưng hiểu được và làm được dễ vậy sao?
Chưa kể gia đình anh đều ở đây, một khi xảy ra chuyện,
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268199/chuong-45.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.