Tiếng đập cửa vẫn tiếp tục vang lên.
Cả hai cuống quýt ngồi nhổm dậy. Trần Dật đưa tay cài áo sơ mi, Tiết Sơn vuốt lại mái tóc lộn xộn giúp cô.
Chỉnh trang xong, cả hai cùng ngẩng đầu lên. Bắt gặp ánh mắt của Đồng Đồng, hai người thoáng sửng sốt, sau đó cười xòa.
Cửa mở, con bé đứng ôm gấu bông, mở to mắt nhìn Tiết Sơn.
Ánh mắt như đang chất vấn vì sao anh lại ra mở cửa chậm như vậy.
"Tỉnh rồi à?". Tiết Sơn khẽ hỏi.
Con bé gật đầu, quay sang nhìn Trần Dật ở trong phòng.
Trần Dật xỏ giày, ngồi xuống trước mặt con bé, mỉm cười: "Sao vậy? Cháu tìm cô hả?".
Con bé gật đầu, cầm tay Trần Dật, dẫn cô vào căn phòng phía đối diện.
Trần Dật đi theo, bấy giờ mới biết con bé đã dậy từ lâu nhưng vẫn ngồi yên trong phòng mình vẽ tranh. Con bé cầm một bức tranh giơ ra trước mặt cô.
Đó là bức tranh màu nước – dưới bầu trời xanh mây trắng, người đàn ông mặc bộ đồ đen, cô gái tóc dài mặc áo khoác trắng, và một bé gái vai đeo cặp sách cùng đứng bên nhau. Bé gái một tay nắm tay người đàn ông, một tay nắm lấy cô gái, nụ cười trên mặt ba người đều vô cùng rạng rỡ.
Tay con bé không đủ lực nên nét vẽ không được tỉ mỉ, nhưng Trần Dật xem xong hốc mắt vẫn đỏ lựng lên.
Cô im lặng ngắm nhìn thật lâu. Con bé tưởng Trần Dật xem không hiểu, liền nắm tay cô, chỉ lên bức họa
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268191/chuong-41.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.