Gió đêm dừng bên ngoài.
Tay đặt lên khung cửa, Trần Dật nhìn người đàn ông vẫn đứng im nãy giờ, trái tim dần dần tỏa nhiệt. Mọi nỗi sợ hãi và lo lắng hoàn toàn bị đánh tan, vỡ vụn trong không khí trầm mặc rồi từ từ biến mất.
Họ lẳng lặng nhìn nhau, dường như không cần nói, không cần giải thích.
Khi Trần Dật xoay người rời đi. Khoảnh khắc ấy, Tiết Sơn rất muốn xông tới ôm chặt lấy cô, kể hết những lo lắng cho cô nghe, không hề giấu diếm.
Nhưng anh đã không làm thế, anh bắt bản thân phải tỉnh táo, nhìn bóng lưng Trần Dật dần biến mất trong tầm mắt, dẫn Đồng Đồng về nhà.
Sau khi dỗ con bé ngủ xong, anh ngồi bất động trong bóng tối thật lâu, trong đầu đều là những hình ảnh kể từ ngày ở bên Trần Dật.
Cô đã rất nhẹ nhàng và cẩn thận xử lý vết thương cho anh trong sân nhà bà cụ. Giữa cơn lũ, cô đã giúp anh thoát khỏi cơn đau kịch liệt. Trong lúc cơn nghiện phát tác, cô không ngừng cổ vũ động viên anh. Cô còn nói dối để anh đi uống thuốc mà không bị người ta phát hiện và khinh bỉ.
Cô đã nhìn rõ bản chất của anh nhưng vẫn chủ động đến bên anh, mang theo thiện ý đầy ấm áp, sự dũng cảm và gan dạ.
Còn anh, tại sao lại luôn khiến cô thất vọng và lo lắng?
Tiết Sơn đứng bật dậy, bước nhanh ra ngoài.
Nhưng khi đến cổng viện, anh lại chùn bước.
Anh không thể nói rõ tâm trạng của mình
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268186/chuong-39.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.