Hôm sau là chủ nhật, Trần Dật vốn phải đi làm nhưng lo Phương Thanh Dã một mình vừa bận việc vừa phải trông nom Đồng Đồng nên cô đổi ca cho đồng nghiệp, chưa đến 8 giờ đã đi mua đồ ăn sáng mang tới thôn Bắc Sơn.
Tối hôm trước Đồng Đồng ngủ muộn nên dậy trễ, Tiết Sơn phải vào phòng dỗ con bé rời giường. Nghe tiếng động ngoài cửa, anh vươn người nhìn qua cửa sổ, thấy Trần Dật đang bước vào sân.
Sau lần Cát Gia tới, anh đã đưa chìa khóa dự phòng cho cô.
Trần Dật đặt túi đồ ăn sáng xuống rồi đi vào phòng Đồng Đồng, cô thấy Tiết Sơn đang nhét chiếc áo mỏng màu hồng nhạt qua đầu con bé.
Con bé vẫn mắt nhắm mắt mở, toàn thân mềm nhũn dựa vào người Tiết Sơn, dáng điệu chưa tỉnh ngủ.
Trần Dật mỉm cười, bảo Tiết Sơn: "Anh cứ để con bé ngủ thêm một lát nữa đi. Em ngồi đây trông".
Tiết Sơn lắc đầu; "Không được để con bé có thói quen ngủ nướng". Nói xong, anh tiếp tục mặc quần áo cho con bé.
Dạo gần đây Trần Dật phát hiện thêm một vài điểm. Vẻ bề ngoài của Tiết Sơn nhìn tưởng điềm đạm, bình tĩnh. Nhưng tính cách bên trong thực ra rất cố chấp và bảo thủ.
Trong cuộc sống, anh cũng không phải là kiểu đàn ông lôi thôi, ngang ngạnh. Có lẽ do từng rèn giũa trong quân đội nên về phương diện nhà cửa anh tương đối chăm chút. Thậm chí đến ký túc của Trần Dật, anh thường xuyên giúp cô dọn dẹp xong mới rời đi.
Trần
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268182/chuong-37.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.