Chiếc xe khách gần hết chỗ, chỉ còn hàng ghế cuối cùng. Trần Dật ngồi ngay sát cửa sổ, Đồng Đồng len giữa cô và Tiết Sơn.
Chiếc xe nhanh chóng chuyển bánh, Trần Dật nghiêng người định thắt dây an toàn cho Đồng Đồng nhưng không tìm thấy sợi dây. Cô kiểm tra chỗ của mình, phát hiện chiếc dây an toàn vẫn dùng được, liền đổi vị trí cho con bé, chuyển sang ngồi bên Tiết Sơn.
Để phù hợp với cuộc họp hôm nay, cô đã mặc sơ mi trắng, chân váy đen, tóc buộc gọn gàng sau gáy. Làn da trắng nõn, mặc dù không trang điểm vẫn sáng rực rỡ, mang hương vị mềm mại và tươi mới.
Tiết Sơn không kiềm chế được quay sang nhìn Trần Dật, cảm thấy cô không giống như mọi khi. Không giống ở điểm gì thì anh chưa nhận ra. Chỉ biết, trông cô vô cùng xinh xắn.
Thấy anh nhìn mình, Trần Dật không mấy tự nhiên, quay sang hỏi: “Mặt em có gì ạ?”.
Tiết Sơn khẽ cười, duỗi tay nắm chặt tay cô. Mười ngón tay giao nhau, lòng bàn tay anh tuy thô ráp nhưng khô ráo và ấm áp mang lại cảm giác dễ chịu và an toàn.
Xe chạy băng băng trên đường, Đồng Đồng ngả vào lòng Trần Dật ngủ thiếp. Trong xe hơi nóng, trán con bé rịn một lớp mồ hôi mỏng, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng hồng, rất đáng yêu.
Tiết Sơn xuống ngay trung tâm sức khỏe cộng đồng, anh chạy vội vào trong phòng khám để uống thuốc trước khi bác sĩ tan làm. Trần Dật và Đồng Đồng tiếp tục ngồi theo xe vào bến. Sau khi về
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268180/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.