Cơn mưa vừa ngớt, mặt đường lõng bõng nước, Trần Dật đi trong hầm tối, đi mãi đi mãi, như không có điểm dừng.
Xung quanh không có ai, cô đành đi đường tắt tiến lên phía trước.
Bỗng nhiên, cô nghe thấy có người gọi mình: “Cháu gái”.
Cô quay phắt lại, sau lưng không biết xuất hiện thêm một người nữa từ khi nào. Đó là một người đàn ông.
Ông ta đứng cách cô không đến năm mét nhưng Trần Dật dù cố gắng cũng không thể nhìn rõ mặt.
Cô hỏi ông ta: “Chú gọi cháu ạ?”.
Người đàn ông ngồi xổm xuống, chìa tay về phía cô: “Cháu gái, lại đây, đừng sợ, không sao đâu”.
Giọng ông ta khàn khàn nhưng cảm giác an toàn một cách khó hiểu.
Trần Dật thoáng do dự, lại gần.
Cô cúi đầu nhìn đường, đi tới. Đột nhiên cô phát hiện đôi chân của mình dường như….Dường như nhỏ đi? Giống hệt như một đứa trẻ.
Cô dừng bước, cúi đầu quan sát – rõ ràng là mùa hè nhưng sao mình lại mặc áo bông màu hồng?
Cái này hình như giống hệt….cô lúc sáu tuổi?
Người đàn ông ngồi xổm phía trước, đưa tay về phía cô: “Ngoan nào, cháu gái, lại đây với chú, không phải sợ, không ai làm hại cháu đâu”.
Đột nhiên cô cảm thấy một nỗi sợ hãi không thể giải thích cùng những chuyện cũ hiển hiện ngay trước mắt.
Cô vô thức lùi về sau một bước, hình như dẫm phải thứ gì đó. Quay đầu lại, là xác một người đàn ông nằm trên mặt đất,
Là bố của cô.
Trên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268152/chuong-22.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.