Trần Dật ngờ ngợ con bé tìm đến mình nên buột miệng hỏi: “Cháu tới tìm cô đấy à?”.
Con bé gật đầu, đến bên Trần Dật, giơ tay trái ra, khẽ nắm lấy bàn tay phải đang buông thõng của cô.
Trần Dật ngồi xổm xuống, nhìn thẳng vào mắt con bé, hỏi: “Nhà cháu ở gần đây sao?”.
Đồng Đồng lắc đầu, nắm tay Trần Dật chặt hơn.
Không gần, sao lại xuất hiện ở đây?
Trần Dật nhìn con bé, thoáng mỉm cười, vén mấy sợi tóc rơi trên trán ra sau tai: “Vậy cháu tìm cô có chuyện gì?”.
Con bé cầm tay Trần Dật, định dẫn cô ra ngoài khoảnh sân nhỏ. Nhưng do lực không đủ mạnh, mặt sân lại lõng bõng nước, lòng bàn chân trơn trượt, không kéo được Trần Dật đi.
Trần Dật hiểu ra, đứng lên theo lực của Đồng Đồng: “Cháu muốn dẫn cô đi đâu à?”.
Con bé xoay người gật đầu, lực tay vẫn không giảm.
Đêm hôm trước, Trần Dật có ấn tượng cực kỳ sâu sắc với con bé.
Tuy không nói, nhưng muốn làm gì, nên làm gì, trong lòng con bé đều hiểu rất rõ.
Lúc này, nhìn con bé có vẻ nôn nóng.
Có lẽ do sợ Trần Dật không chịu đi theo, Đồng Đồng bỗng buông tay cô, giơ cao cánh tay phải lên, vung vẩy miếng gạc trắng trước mặt Trần Dật.
Trần Dật giữ tay con bé, nhìn vào miếng gạc, hỏi: “Tay làm sao à?”.
Đồng Đồng lắc đầu, chỉ vào vết thương trên tay mình trước, sau đó xoay người, chỉ về một hướng khác giữa quả đồi cách đó không xa.
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268126/chuong-8.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.