Dư Sanh Sanh cúp điện thoại, quay người vào phòng điều trị.
Ngọn đèn tiết kiệm điện hắt ánh sáng trắng xuống đỉnh đầu, Trần Dật ngồi xổm, xử lý vết thương cho Tiết Hải Đồng.
Tay trái của cô nắm cổ tay con bé, tay phải nhúng miếng bông vào dung dịch cồn, cẩn thận thoa từng chút một lên miệng vết thương của Đồng Đồng.
Bị đau, con bé rụt tay lại. Trần Dật nắm cổ tay con bé, ấn nhẹ miếng bông, dịu dàng dỗ dành: “Đừng sợ, xong ngay thôi”.
Hốc mắt con bé ngập đầy nước, lặng lẽ nhỏ xuống.
Liếc thấy Dư Sanh Sanh đi vào, Trần Dật hỏi: “Thế nào, gọi được chưa?”.
Dư Sanh Sanh đáp: “Gọi được rồi, là người nhà của con bé, chắc họ đang tìm cuống lên, nghe giọng điệu lo lắng lắm, bảo sẽ tới ngay đấy”.
Trần Dật gật đầu, lấy miếng gạc sạch phủ lên vết thương, sau đó dán băng cố định vào.
Con bé ngồi trên ghế, chiếc ghế hơi cao, hai chân lắc lư trong không khí. Trần Dật ngồi xổm nên thấp hơn Đồng Đồng, cô phải ngẩng đầu lên mới thấy rõ vệt nước mắt trên mặt con bé.
Cô rút trong túi quần ra tờ khăn giấy, giơ tay lau nước mắt và vết bùn, cất giọng an ủi: “Không sao, bố mẹ sẽ đến đón cháu về nhà ngay bây giờ”.
Đồng Đồng im lặng thu cánh tay đã được băng bó để trước ngực, trong lòng vẫn ôm chặt gấu bông, khẽ khịt mũi gật đầu.
+++
Là Dư Sanh Sanh phát hiện ra con bé trước.
Trong lúc hai người nói chuyện quên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-nam-hai-bac/2268122/chuong-6.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.