Một ngày trước khi rời tháp Babel, Kỷ Tư Du thu dọn đồ đạc của mình trong ký túc xá, Nhậm Tri Nhiên ngủ cùng cậu một đêm, hôm sau mắt sưng đỏ bỏ đi, cậu không nói lời tạm biệt với cậu, đầu cũng không ngoảnh nói: “Lời tạm biệt là sau này không gặp được nữa mới nói, chúng ta nhất định sẽ gặp lại.”
Cậu chạy ra khỏi ký túc xá, thế nhưng chưa được bao lâu liền chạy quay lại, đứng ở ngoài cửa sổ, hét lên với Kỷ Tư Du: “Tư Du! Thuận buồm xuôi gió!”
Trong khoảnh khắc đó lồng ngực Kỷ Tư Du chua xót khó kìm nén, xoay người đi, lau nước mắt trước khi nó rơi xuống.
Nhậm Tri Nhiên là một đứa trẻ rất nỗ lực trong cả công việc lẫn cuộc sống, cuối cùng Kỷ Tư Du vẫn để lại cho cậu 2 viên kẹo.
Cậu không có đồ vật gì quan trọng, chỉ muốn mang đi cuốn sổ tay viết quy tắc Alpha kia.
An Sơn Lam rời khỏi căn cứ sớm hơn cậu 2 ngày, y cần liên hệ xe về liên minh tại địa điểm tiếp theo của Tháp Babel, xe quân sự của căn cứ vì nhiệm vụ tạm thời nên còn lại không nhiều, y chỉ có thể tự mình nghĩ cách, y từng nói, muốn bản thân cậu ở đây đợi y.
Một đêm trước khi Alpha rời khỏi căn cứ, lại lén lút đưa đồ ăn cho cậu trong đêm, là một miếng bánh mì vừa lạnh vừa cứng, nhưng có mứt quả ngọt ngào.
“Ở đâu ra vậy?”
Cậu được An Sơn Lam ôm vào trong lòng, 2 người ngồi trên một chiếc ghế, muộn thế này thật ra không nên
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244694/chuong-35.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.