Núi tuyết lúc gần đêm đến cái bóng cũng không nhìn thấy, tiếng giẫm tuyết từ cách đó không xa truyền đến vừa trầm vừa bí, còn có tiếng tranh cãi khe khẽ.
“Tôi chẳng phải là đi tìm sao, cậu đừng có nói mãi!”
Nhậm Tri Nhiên cố ý kéo mạnh hai bên mũ xuống, che kín lỗ tai, cậu vừa nói vừa ngoái đầu lại, bước chân không ngừng, Alpha phía sau thật đáng ghét, làm thế nào cũng không cắt đuôi được. “Anh cứ đi theo làm gì!”
“Ai đi theo cậu?” Alpha nhìn qua cũng không vui vẻ lắm, mặc một bộ quân phục liên minh, tuyết dưới chân trượt xuống từ đôi bốt dài của y, mắt y bị gió thổi hơi đỏ, “Tôi đi tìm người thôi, cậu cũng không quan trọng, tôi đi theo cậu làm gì?”
Nhậm Tri Nhiên dừng lại, dừng ở chỗ cách nhà gỗ chưa đến 200 mét, lúc ánh sáng không tốt theo thói quen nheo mắt lại, cậu hỏi: “Anh cũng là bác sĩ từ liên minh tới?”
“Ai nói với cậu là bác sĩ? Tôi mới không phải.”
Nhậm Tri Nhiên 2 tay chống nạnh, ngón tay đeo găng tay mập mạp giống như củ cải, cậu nghi hoặc nói: “Vậy anh với anh ta là quan hệ gì, anh còn quen Tư Du? Các người quen nhau thế nào? Tôi chưa từng gặp anh bao giờ.”
Alpha nói: “Tôi và Tư Du quen nhau từ nhỏ.”
“Cái gì?”
“Hồi bé tôi còn gọi cậu ấy là anh trai đấy.”
“Anh là em trai cậu ấy?”
“Không tính là vậy, nhưng An Sơn Lam là em trai cậu ấy.”
Đầu Nhậm Tri Nhiên đều đau nhức, “Cái gì mà lung tung rối loạn thế, An Sơn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244691/chuong-32.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.