Ngày An Sơn Lam quay về quân đội liên minh đang dần dần đến gần, người không nỡ không chỉ có một mình Kỷ Tư Du, rõ ràng cái năm mới còn chưa đến, lại phải đưa tiễn y rời đi, y sẽ đi theo đội ngũ của đảo thành cùng nhau rời khỏi nơi này, An Niên vào một tuần trước khi y sắp xuất phát đến đảo thành đã làm cho y một đôi găng tay mới, chọn một buổi sáng sớm lại đưa y tới chợ, luôn miệng nói đem những thứ nên mua đều mua cho đủ, những thứ còn lại nếu không mang đi được thì để ở nhà đợi y trở về dùng.
Kỷ Tư Du gần đây thời gian ở lại trạm y tế ngày càng lâu, thường xuyên phải bận rộn đến gần 7 giờ mới có thể về đến nhà, ban đêm mùa đông trời tối rất nhanh, An Niên đã đưa cho cậu một chiếc đèn pin, soi đèn trở về cũng không cần phải sợ, 2 người tuyết ở trước cửa nhà Sophia chẳng tâm trí đâu mà đoái hoài tới, trơ trọi lẻ loi nghiêng ngả xiêu vẹo, cậu từng thử đắp lại cho chúng, nhưng khổ nỗi ánh sáng vào ban đêm thực sự không rõ ràng, tốn rất nhiều sức lức cũng không thể khôi phục thành nguyên trạng, cậu chỉ đành ngồi xổm ở trước mặt những người tuyết tàn tạ giẫm lên cái bóng của chính mình mà thở dài.
Lớp tuyết đọng sâu dày dưới chân vẫn chưa ngập qua bắp chân của cậu, đợi An Sơn Lam rời đi, mùa đông giá rét nhất của đảo thành mới sẽ ập đến.
Như vậy cũng tốt, không cần phải trải qua mùa đông
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244679/chuong-20.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.