Đêm đông lạnh lẽo và cô tịch.
Phòng của An Sơn Lam vẫn trống không, ngay cả đèn cũng không bật, cả ngôi nhà chỉ có một phòng ngủ ở tầng 2 là sáng đèn, rèm cửa kéo một nửa, tuyết trên bệ cửa sổ đã đóng một lớp rất dày, Kỷ Tư Du trước khi đi ngủ đã kéo hẳn rèm lại.
“Cuốn sách này của cậu sao tôi đọc không hiểu gì cả vậy, còn có cả cơ thể người nữa, trên này là cơ bắp à?” An Sơn Lam đã thay đồ ngủ, y nằm sấp ở đầu giường cậu, đèn bàn cũng đang bật, bộ đồ ngủ này là mùa xuân năm ngoái An Niên đặc biệt làm cho hai người họ, mỗi người một bộ, nhưng chất vải hơi mỏng, nên mùa đông Kỷ Tư Du không mấy khi mặc.
“Cậu không lạnh sao?” Kỷ Tư Du vẫn đang mặc áo khoác, ngồi xuống mép giường.
An Sơn Lam ngẩng đầu lên không hiểu tại sao, đồng thời đưa tay về phía cậu, “Lạnh gì chứ, cậu sờ xem.”
Y nói rất thẳng thắn, trực tiếp nắm lấy tay Kỷ Tư Du, quả nhiên nóng hổi.
Không biết có phải Alpha nào cũng như vậy không, dường như không sợ lạnh, Kỷ Tư Du có phần ngưỡng mộ từ tận đáy lòng, nhưng nơi đầu ngón tay chạm vào có hơi thô ráp, cậu nhíu mày lật lòng bàn tay của An Sơn Lam ra, trong ký ức của cậu, tay của Tiểu Tước trước giờ không có chai sần, mọc từ lúc nào?
“Cái này của cậu ở đâu ra vậy?” Kỷ Tư Du sờ vào hổ khẩu của y, vết chai ở đó dày hơn những chỗ khác một chút, còn mang theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-lam-ngu-vi-bac-880/5244663/chuong-4.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.