Sở Diệm chưa từng nuôi con nhưng có cảm giác hắn bây giờ chẳng khác đang nuôi con là mấy, thức khuya dậy sớm hầu hạ chăm nom, khó khăn lắm lúc gần sáng mới ngủ được tí xíu, chưa kịp nằm mơ đã bị chuông báo thức inh ỏi reo bên tai, báo hiệu một ngày mới lại bắt đầu.
Còn muốn nằm ườn trên giường ư, cứ nghe “tạp âm” thế này làm sao nằm tiếp được nữa:
“Sở Diệm, mau rời giường, Sở Diệm, đừng nằm ườn…” Tiếng đập cửa và chuông báo thức ngày nào cũng vang lên vô cùng đúng giờ.
Sở Diệm ngồi dậy, tiện tay vơ đại chiếc khăn tắm trên tủ đầu giường quấn quanh hông rồi sầm mặt ra mở cửa.
Thanh Phong vừa gặm lát khoai chiên vừa hỏi với vẻ chờ mong: “Sáng nay ăn cái gì vậy?”
“Chẳng phải em đang ăn sao?”
Thanh Phong thoăn thoắt múa vuốt hai, ba lần là nhét hết chỗ khoai còn lại vào mồm rồi chìa cái bao rỗng cho hắn xem trông rất vô tội.
“…” Sở Diệm cúi đầu nhìn vào cái bụng của nó: “Em sẽ sớm biến thành một con rồng béo ị cho coi.” Không phải nhắc nhở, hắn là đang nguyền rủa.
Thanh Phong miệng nhai nhóp nhép, “Béo quá.”
Sở Diệm: “…”
“Trước khi ăn phải đánh răng.” Hắn túm tóc Thanh Phong kéo vào nhà tắm.
Thanh Phong ngoan ngoãn đứng trước gương, há miệng chờ anh giai chung nhà hầu hạ.
Sở Diệm lấy kem đánh răng và bàn chải đưa cho nó, “Tự làm đi.”
Thanh Phong nghe lời, đi nặn kem đánh răng.
…
Tuýp kem đánh răng mới mua hai hôm trước vì thế đã kết thúc cuộc đời ngắn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-huu-mo-he-mo-huu-long/1339867/chuong-15.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.