Cách bọn họ năm, sáu chục mét về phía trước, Nhị Mao và Lục Cương đang đếm số lỗ trên người cho nhau.
Nhị Mao nói một cách khoe khoang: “Mày hai (nhị: ngốc),tao sáu! Tao thắng rồi.”
Sắc mặt Lục Cương sầm xuống thành màu xanh đậm, “Mày thích thì tao cho mày ‘nhị’ luôn đó, để mày càng thêm ‘nhị’.”
Nhị Mao hỏi: “Cho thế nào?”
Lục Cương cười gằn: “Lóc thịt của mày đính vào người tao.”
Nhị Mao giật mình, nhanh tay nhanh chân lùi về sau hai, ba mét.
Lục Cương sờ hai cái lỗ trên tay, nói với giọng căm hận: “Sớm muộn cũng làm thịt hết lũ khốn nạn đó!”
Nhị Mao lại đắc ý đáp: “Tao nói mày nghe một bí mật nè, trên đầu mũi tên tao có thoa ghèn mắt của mày lên rồi!”
“…Lấy đâu ra?”
“Lần trước mày dụi mắt lúc ngủ làm rơi ra.”
“Lần trước nào?”
“Cái lần mà tao lấy…” Nhị Mao vừa cảm thấy là lạ thì đã bị Lục Cương chẹn cứng vào tường! Lục Cương cố gắng làm cho mặt mình trông thật dữ tợn, “Cái trống bỏi bằng sứ của tao quả nhiên bị mày trộm đi!”
“Không có, tao chỉ lấy ghèn của mày thôi.”
“Lấy ghèn cũng là lấy! Trả cho tao!”
Nhị Mao nhắm mắt lại, dáng vẻ như đang chuẩn bị anh dũng hy sinh, “Mày lấy đi!”
Hai tay Lục Cương giật lung tung trên người gã!
“Ôi ôi ôi ôi…” Nhị Mao nhảy nhót, cả người run lên vì sướng, “Đã quá!”
Lục Cương: “…”
Thấy Lục Cương xoay lưng toan bỏ đi, Nhị Mao vội vã kéo gã lại, “Chớ đi, tụi mình nghiên cứu vấn đề quan trọng hơn nào. Mày thấy…”
“Không
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-huu-mo-he-mo-huu-long/1339846/chuong-7-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.