Tần Phú Sinh chậm rãi xoay người lại, dù có ánh lửa chiếu lên nhưng vẫn khó lòng che giấu sắc mặt xám như tro tàn, song đôi mắt lại điên cuồng hừng hực như lửa. Gã hưng phấn nhìn hai bàn tay của mình, nhấc tay phủi người, sau đó dùng sức đấm một quyền vào vách tường.
Nhìn gã tự tổn hại bản thân, A Tưởng thầm nghĩ: Chẳng lẽ điên rồi?
Chuyện không ngờ tới chợt phát sinh, vách tường bị bàn tay không tấc sắt đánh vào vậy mà lại xuất hiện một vết lõm hình nắm tay!
“Ha ha ha ha… Là thật! Là thật! Là thật!” Tần Phú Sinh xé toạt quần áo trên mình để lộ mình trần. Lúc bấy giờ, màu sắc cơ thể của gã hệt như màu của vách tường sau lưng gã, từ xa trông hệt như người đá biết đi.
Không chỉ bọn A Tưởng kinh sợ mà ngay cả Thanh Phong cũng cảm thấy rất thần kỳ. Từ góc độ của nó có thể nhìn thấy kẽ hở trên tường ban nãy Tần Phú Sinh đứng cạnh. Lẽ nào bên trong ẩn chứa thần dược gì đó?
Kiểm tra xong thân thể, Tần Phú Sinh cuối cùng cũng nhớ tới bọn A Tư, A Tưởng, gã cười xấu xa, “Các ngươi bây giờ hối hận vẫn còn kịp, chỉ cần các ngươi chịu phục tùng ta, ta sẽ cho các ngươi hưởng thụ được cảm giác đao thương bất nhập!”
Tiểu Tình ngơ ngác nhìn gã, lẩm bẩm nói: “Vậy là thật à.” Người nếu đã biến thành đá lại chẳng phải trường sinh bất lão hay sao.
A Tưởng cố gắng lấy lại bình tĩnh, nói: “Ông biến thành thế này làm sao quay về?”
“Quay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-huu-mo-he-mo-huu-long/1339839/chuong-5-2.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.