Người đối diện với Thanh Phong nhất thời không có chỗ nào lánh mặt, à, không nên gọi là người, gọi cương thi lông mới phải. Cương thi lông – Cái tên nói lên tất cả. Trên người gã mọc toàn lông dài trắng muốt, gương mặt hoàn toàn bị vùi dưới lớp lông, nếu chẳng phải mặt gã quá dài, mũi lại quá nhọn thì trông chẳng khác gì một con tinh tinh lông trắng ốm đói. Lúc này đây gã đang hiên ngang đứng trong một gian mộ cửa chính mở toang, sau lưng là khối hàn ngọc to tướng cao hai thước, rộng năm, sáu thước, cũng chính là nguyên nhân tạo ra ánh sáng phản chiếu.
Nhớ lại cương thi lông vừa đứng sau lưng phà hơi vào lưng mình, Ung Hoài chợt thấy rùng mình.
“Sao ngươi lại ở đây?” Nhị Mao bất mãn ngoáy mũi, “Ngươi không lên tầng trên hả?
“Chuyện này kể ra dài dòng lắm, nói đơn giản thì,” Thanh Phong tiếp, “ta xuống đây rồi.”
Nhị Mao nói: “Sao lại xuống đây? Không, ta muốn hỏi là tại sao ngươi lại cùng con người xuống đây?”
“Chuyện này kể ra dài lắm, giới thiệu sơ lược trước nào,” Thanh Phong chỉ vào Ung Hoài, “Đồng bọn của ta, xinh đẹp không?”
Nhị Mao hỏi: “Mặt mày nhẵn bóng, đẹp chỗ nào?”
Thanh Phong nói: “Vì người ta mặt mày nhẵn bóng mới xinh đẹp đấy.”
Nhị Mao lườm nguýt: “Khả năng quan sát của ngươi hỏng be bét rồi! Hơn nữa tên kia kiểu gì cũng thấy là đàn ông…”
“Bọn tôi chỉ muốn tìm những người bạn bị thất lạc.” Ung Hoài đột nhiên chen lời, “Tôi bảo đảm bọn tôi sẽ rời khỏi nơi đây, không mang theo
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-huu-mo-he-mo-huu-long/1339832/chuong-3-1.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.