*Chương này có nội dung ảnh, nếu bạn không thấy nội dung chương, vui lòng bật chế độ hiện hình ảnh của trình duyệt để đọc.
A Tư sầu thảm thốt: “Sư huynh, có một năm huynh giựt dây bọn đệ trốn học để đi ăn món đồng quê, về nhà ai gánh tội thay cho huynh? Cuối cùng huynh vô tội được thả, đệ lại bị phạt quỳ ở từ đường.”
“Là đệ chạy chậm mới bị sư phụ túm được.”
“Sư huynh, lại có một năm sư phụ mang bảo bối về, huynh giựt dây bọn đệ trộm về mở mang kiến thức lại bất cẩn làm vỡ, là ai bị sư phụ lôi đến từ đường quần cho cả đêm không ngủ?”
“Là đệ làm vỡ.”
“Sư huynh, lại có năm nọ…”
“Được rồi được rồi.” Ung Hoài nhìn Thanh Phong, nghẹn ngào gọi.
Thanh Phong bước đến trước một bước rồi thương lượng với hoa hút máu: “A Hoa ơi, nói nè, sau này đều là bà con, người một nhà cả mà.”
Hu hu, gã không muốn làm người nhà với cái thứ này đâu!
Tròng mắt A Tư chuyển xuống, vừa khéo nhìn thấy nhị hoa vàng khè thì đánh thót một cái, cảm thấy thứ này như có linh tính mà đang thèm thuồng dán mắt vào mình, cơ mặt rũ xuống thoắt cái đẩy ngược trở lên, gã miễn cưỡng cười nói: “Được làm người nhà của ngài là niềm vinh hạnh của tôi!”
Cành hoa từng chút từng chút trượt xuống.
A Tư cuống quít vọt qua trốn sau lưng Ung Hoài.
“Chúng ta đi tìm sư phụ thôi.” A Tưởng cầm đèn dè dặt ra bước ra khỏi động, sau đó nhanh chóng hét lên một tiếng chói tai.
“Ám
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-huu-mo-he-mo-huu-long/1339828/chuong-1-3.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.