🔔 Tham gia cộng đồng đọc truyện online trên Telegram:  https://t.me/+_tC4EYqfkw83NTE1
Chương trước
Chương sau

Bảo Bảo còn rất nhỏ.



Nhỏ đến nỗi không cách nào thấu hiểu cái chết của một người rốt cuộc có ý nghĩa gì.



Nó vẫn thường nhớ nhung đòi đi kiếm ngạc nương, có điều nó có kiếm thế nào đi nữa, cũng không kiếm được hình bóng quen thuộc ấy, được mọi người vừa ôm vừa dỗ dành, khóc mấy lần, cũng dần dần chấp nhận sự thật ngạc nương đã mất rồi.



“Từ mẫu thủ trung tuyến, du tử thân thượng y....”



Giọng nói trẻ thơ y theo lời dạy của Dận Tự, đọc từng chữ từng chữ của câu thơ, bảo bảo bỗng dừng lại, mở to đôi mắt trông mong nhìn người đang tựa trên ghế dài bên cạnh, cơ thể trượt xuống ghế đẩu, sáp lại làm nũng.



“A mã.”



“Hử?” Dận Tự khẽ mở mắt, kéo nó lại gần.



“Có phải ngạc nương sẽ không bao giờ trở về nữa không?”



Tay đang vuốt đầu nó thoáng khựng lại, Dận Tự ôn hòa nói: “A mã sẽ luôn ở bên con.”



Bảo Bảo rầu rĩ dạ một tiếng, vùi đầu vào lòng phụ thân, chốc lát lại ngẩng đầu lên.



“A mã không thể bắt chước ngạc nương, đột nhiên không thấy tăm hơi.”



Dận Tự mỉm cười, ẵm nó ngồi lên đùi hắn.



“A mã sẽ không bỏ trốn đâu.”



“Ngoéo tay.” chìa ngón tay nhỏ nhắn mập mạp ra, nó nghiêm túc nói.



Nhớ đến cảnh mấy ngày nay nó túm lấy nhóm người Hoằng Huy, nhũ nương đòi ngoéo tay, Dận Tự thở dài, biết cái chết của Đình Xu đối với Hoằng Vượng bé bỏng mà nói, giống như bóng ma khắc sâu trong trí

Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-ha-nhat-nguyet/3287888/chuong-127.html

Chương trước
Chương sau
Nghe truyện Sơn Hà Nhật Nguyệt
Chương 127: Thăm viếng
Website đọc truyện online chất lượng hàng đầu việt nam, với nhiều truyện tiên hiệp, truyện kiếm hiệp, truyện ngôn tình, truyện teen, truyện đô thị được tác giả và dịch giả chọn lọc và đăng tải.
Liên hệ về bản quyền/quảng cáo: [email protected]

Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư

Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.