Nghe thấy lời này, người ở đây đều sửng sốt, Vệ Uẩn nhíu mày, giọng nói lạnh lùng: “Tống Thế Lan hắn xem Vệ gia ta là cái gì vậy?!”
Suy nghĩ của người ngồi ở đây không khác mấy so với Vệ Uẩn, mặc dù Tống Thế Lan có xuất thân là thứ tử nhưng mà những năm này, giá trị bản thân hắn ta lại là nước lên thì thuyền lên, thiên hạ bây giờ chia năm xẻ bảy, trong tay Tống Thế Lan cầm binh quyền, hắn ta sống một mình ở Quỳnh Châu, cộng thêm tính cách nhã nhặn, dung mạo xuất chúng, bởi vì năm đó hắn ta thân là thứ tử vẫn luôn chưa từng có hôn phối cho đến bây giờ, đã sớm chọc cho rất nhiều quan lại quyền quý đều trông thấy mà thèm, hiện nay là nhân tuyển vị hôn phu chạm tay là có thể bỏng tay giống như Vệ Uẩn. Mặc dù đạo đức và dung mạo của Tưởng Thuần đều tốt nhưng dù sao con của nàng ấy cũng đã mười một tuổi rồi, gia thế lại không tính là xuất sắc, còn là thứ nữ, nhìn thế nào thì Tống Thế Lan cũng không thể cầu hôn nàng ấy.
Hơn nữa, Tưởng Thuần lại không phải là người đợi gả mà chính là Nhị tẩu của Vệ Uẩn, liên hôn đến trên đầu nàng ấy, nói ra lời này, làm thế nào cũng mang theo mấy phần ý vị nhục nhã. Thế là người ở đây ai cũng lạnh mặt, Tần Thời Nguyệt mím môi nói: “Khinh người quá đáng!”
Sở Du nhìn thấy mọi người xúc động phẫn nộ, mắt thấy Vệ Uẩn muốn từ chối, nàng nhịn không được mà lặng lẽ kéo tay
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-ha-cham/476014/chuong-118.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.