Thuận Thiên phủ doãn hỏi ra vấn đề này, trong lòng lại đã có đáp án. Mà bên ngoài, sau khi bách tính ngây người nhất thời, bỗng nhiên kịp phản ứng lại. Sau khi trầm mặc một lát, một người từ trong đám người lấn ra ngoài, lo lắng nói: “Vệ Hầu gia, năm đó không phải Thái tử tin lầm gian tế, chỉ thị sai dẫn đến một trận thảm bại kia sao?”
Lúc trước Triệu Nguyệt vì bảo vệ Diêu Dũng, lại muốn rửa sạch sự bất công của Vệ gia, thế là hắn ta để một mình Thái tử gánh chịu tất cả trách nhiệm.
Sở Du giương mắt nhìn về phía hắn ta, nhíu mày: “Ngươi là người phương nào?”
“Tiểu nhân tên là Hà Tái Sơn.” Người kia quỳ xuống, đỏ mắt nói: “Trận chiến Bạch Đế cốc năm đó, ca ca của tiểu nhân cũng ở trong đó…”
Nói xong, trong đám người là một mảnh tiếng thổn thức, Sở Du thở dài, tiến lên tự tay đỡ người kia dậy: “Vị huynh đệ này đứng lên trước đã.”
Người kia quỳ trên mặt đất, lắc đầu nói: “Còn xin Hầu gia nói cho tiểu nhân biết chân tướng năm đó!”
Sở Du không lên tiếng, nàng nhìn về phía Vệ Uẩn.
Vệ Uẩn gõ trống, giọng nói bình tĩnh có lực: “Năm năm trước, tân quân của Bắc Địch thượng vị, Bắc Địch đang gặp thiên tai, tân quân có ý muốn chinh phạt phía Nam, chuyển dời áp lực. Lúc ấy cha ta làm chủ soái, biết được ý đồ của Bắc Địch, thế là chỉ thủ không công. Đại Sở có tinh binh lương tướng, binh mã đầy đủ, Bắc Địch khổ sở đánh hai tháng, chưa lấy được một
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/son-ha-cham/476010/chuong-114.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.