Một người phụ nữ mặc đồ trắng xuất hiện ngay chỗ mà ông già đó vừa đứng, hơi cúi đầu nhìn ông già kia một cái, vẻ mặt tức giận và không thèm quan tâm, lạnh lùng nói: “"Còn dám nói lung tung tôi sẽ xé rách miệng ông!"
Ừng ực!
Ứng ực, ừng ực, ừng ực...
Nhìn dáng người mềm mại không xương của người phụ nữ, cảm nhận được khí thế mạnh mẽ bao quanh người cô ta, những ông già vừa chạy thoát thân được đều há hốc miệng, trong lòng đang không ngừng run sợ, không ngừng nuốt nước bọt, nếu không tự mình nhìn thấy, bọn họ cũng không thể tin được người phụ nữ trước mắt còn trẻ tuổi như vậy mà đã là một cao thủ Ám cảnh viên mãn giống như họ!
Hơn nữa!
Uy lực của một quyền vừa nãy, cho dù là ở trong đám cao thủ Ám cảnh viên mãn thì người phụ nữ áo trắng đó cũng chắc chắn có thể được xem như là người nổi bật nhất!
Nếu không!
Ám cảnh viên mãn và ám cảnh viên mãn dùng cứng đối cứng thì sự chênh lệch tuyệt đối sẽ không rõ ràng như vậy!
Một quyền trong nháy mắt đã giết chết người!
Mẹ nó! chứ!
Chuyện này sao lại có thể chứ? Làm sao có khả năng này được
Xôn xao.
Rì rà rì rầm...
Người phụ nữ mặc đồ trắng vừa nói dứt lời, không đợi cho đám người Tiêu Thiên Thành và những ông già ở thành phố Hồ Chí Minh kia kịp khôi phục lại tinh thần sau sự sợ hãi, đột nhiên một âm thanh xé gió vang lên, mười bốn cô gái mặc đồ trắng cùng nhau xông lên.
Đồng
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698243/chuong-430.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.