Mẹ Diệp Ngọc...
Đến từ đáy vực Từ Dương sao?
Câu nói nghe như tùy ý của Tử Đàn, trái lại mang tới chấn động rất lớn đối với Tiêu Nhất Thiên, đồng tử của anh co rụt nhanh, lập tức truy hỏi: "Có ý gì ạ? Dì Tử Đàn không ngại nói rõ hơn một chút được không!"
Đây là lần đầu tiên Tiêu Nhất Thiên nghe tới lai lịch của Mẹ Diệp Ngọc, cho nên vô cùng kích động!
Tử Đàn nhìn về phía Tiêu Nhất Thiên, tất nhiên là biết vì sao Tiêu Nhất Thiên lại kích động, nhưng bà lắc đầu nói: "Sư tôn giữ kín như bưng chuyện này, rất ít khi đề cập, bà ấy chỉ nói từ đáy vực mà đến, nhưng chưa từng nói đáy vực có gì, cũng không nói cụ thể bà ấy tới thế nào!" "Bà ấy chỉ nói.." "Bà ấy và chúng ta không phải người cùng một thế giới, bà ấy không thuộc về thế giới này, sớm muộn gì cũng phải đi về!" "Bây giờ bà ấy rời khỏi thế giới này, bà ấy đi trở về, mà cô cũng như cháu, không biết bà ấy đi đâu, không biết rốt cuộc thế giới thuộc về bà ấy trông như thế nào..."
Sau khi nói xong Tử Đàn ngẩng đầu, xuyên qua dốc núi Từ Dương, ngẩng đầu nhìn biển sao trên đầu, lúc này trước mặt là biển sao, mà Từ Dương vô cùng rộng lớn mà sâu thẳm giống như một cái giếng, cho dù là Tử Đàn hay Tiêu Nhất Thiên, đều nhỏ bé giống như ếch ngồi đáy giếng! Tình cảnh này không mưu mà hợp với tình cảnh hiện giờ của bọn họ, trên thế giới này vẫn có rất nhiều
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698234/chuong-421.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.