Trời ạ!
Sư tôn điện rồi sao?
Choáng váng hả?
Bị thứ tình yêu rắm chó đó làm cho đầu óc không tỉnh táo hả? Đám con gái mặt áo trắng do Xuân Nhụy cầm đầu nằm mơ cũng không ngờ tới, đánh chết cũng không dám tin tưởng, Tử Đàn lại nói như vậy!
Chuyện này!
So với chuyện Tử Đàn chính miệng nói cho bọn họ biết, mình muốn trâu già gặm cỏ non thì càng thêm khiến bọn họ khiếp sợ, càng thêm khiến bọ họ không dám tin, từng người trái tim run rẩy, mắt trợn to, sau khi kinh ngạc thì phản ứng đầu tiên chính là nghĩ là đầu của Tử Đàn hư mất rồi!
Hoặc là!
Lỗ tai của bọn họ hư mất!
Đúng lúc này!
Ngay lúc này, bọn người Sói Đồng tỉnh lại, bọn người Lục Băng Hàn tỉnh lại, mấy người Phùng Diệc Bang cũng tỉnh lại, bọn họ vừa mới tỉnh táo lại, mở mắt ra, còn chưa kịp đi xem hoàn cảnh chung quanh thì nghe được lời đó của Tử Đàn!
Cho nên!
Bọn họ vừa tỉnh thì cũng sợ ngây người!
Móa!
Cái quỷ gì?
Lạch cạch lạch cạch lạch cạch... Vài tiếng vang nhẹ truyền đến. Chỉ thấy, mười mấy cô gái mặc áo trắng phụ trách đi cứu đám người Sói Đồng cũng ngẩn người, tay run một cái, bình sứ trong tay nhao nhao rơi xuống đám cỏ dưới chân nhưng bọn họ lại không thèm nhặt lên mà chỉ quay đầu nhìn về phía Tử Đàn, ngây ra như phong!
Không khí này...
Có vẻ như có chút không đúng!
Sau khi lấy lại bình tĩnh, bọn người Sói Đồng, bọn người Lục Băng Hàn, bọn người Phùng Diệc Bang mới chú
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698229/chuong-416.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.