Tuy giọng nói của thánh nữ Kiếm Sơn không to, nhưng ở trong lòng núi châm rơi xuống cũng có thể nghe thấy này thì có vẻ rất chói tai. Cô ta vừa mới dứt lời, đám phụ nữ mặc đồ trắng phía dưới vốn đang nhắm mắt tu hành nhao nhao ngẩng đầu lên, từng đôi mắt sửng sốt nhìn về phía Tiêu Nhất Thiên!
Rất rõ ràng, vậy mà thánh nữ Kiếm Sơn không phải là đối thủ của Tiêu Nhất Thiên, bị Tiêu Nhất Thiên đánh một trận tơi bời, rõ ràng là bị đánh thành đầu heo, toàn thân nhuốm máu, hấp hối, kết cục thế thảm như thế nằm ngoài dự liệu của mọi người! “Tặc tử lớn mật!"
Một người phụ nữ mặc đồ trắng trong đó cách không khiển trách Tiêu Nhất Thiên: “Buông đại sư tỷ ra!"
Sau khi nói xong, cô ta liền đứng bật dậy khỏi đệm hương bồ, khí tức ngoại phóng, đúng là cao thủ Ám Cảnh hậu kỳ, hoàn toàn không hợp với gương mặt như hoa như ngọc, nhìn chỉ gần hai mươi tuổi của cô ta!
Vù vù vù vù...
Ngay sau đó, chỉ trong nháy mắt có mười mấy người phụ nữ mặc đồ trắng nhao nhao đứng dậy. Cách xa nhau mấy trăm mét, Tiêu Nhất Thiên có thể cảm nhận được rõ ràng, tuy bọn họ còn trẻ tuổi, nhưng không có người nào không phải cao thủ Ám Cảnh!
Hơn nữa có một nửa phụ nữ áo trắng, vậy mà đều là cường giả cảnh giới viên mãn!
Mẹ kiếp!
Cái quỷ gì thế này?
Trái tim của Tiêu Nhất Thiên giật giật mạnh, đồng tử cũng co rút nhanh, anh không nghĩ tới, thật sự nằm mơ cũng không ngờ
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698223/chuong-410.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.