Nhất Thiên
Mọi người đi theo sau Tiêu Nhất Thiên!
Lý Khai Sơn và Sói Hồn, Sói Ảnh thì không sao, đã sớm quen với sự cường đại của Tiêu Nhất Thiên, nhưng mà Lục Băng Hàn và Phùng Diệc Bang nhìn bóng lưng to lớn của Tiêu Nhất Thiên, vẫn tràn ngập hưng phấn!
Nhất là đám đệ tử nhà họ Lục và hậu bối nhà họ Phùng! Slot huyết động Kiếm Sơn vô cùng trân quý, cho đến bây giờ bọn họ chưa từng nghĩ tới, vậy mà mình cũng có cơ hội tiến vào Kiếm Sơn, đi vào hang động, mãi đến khi bọn họ theo Tiêu Nhất Thiên bước lên bậc thang Bàn Long, vẫn còn có cảm giác giống như đang mơ!
Thật sự là...
Giống như đang nằm mơ! "Chuyện này.." “Đi lên rồi sao?" “Kiếm Sơn có tám mươi mốt hang động, bọn họ chỉ có ba mươi mấy người mà. Cho dù một người độc chiếm hai hang động, con mẹ nó cũng không dùng hết mà, lễ tế thần chỉ diễn ra một lần mỗi năm, cơ hội khó có được, chiếm hầm cầu cũng không ia ra, hơi quá đáng đúng không?" "Mẹ kiếp!" “Người ta mạnh nên thích làm gì chẳng được!”
Trong biến người, từng đôi mắt nhìn chằm chằm bóng lưng đám Tiêu Nhất Thiên, trông mòn con mắt, tiếng bàn tán không dứt bên tai, gia tộc nhỏ cùng với dân chúng bình thường trong thành Thiên Kiếm lo lắng chính là, lúc trước Tiêu Thiên Thành đã mở miệng đồng ý, muốn đưa mười tám slot Nhất Trọng Thiên và Nhị Trọng Thiên của hang động Kiếm Sơn cho bọn họ, mà bây giờ quyền chi phối hang động Kiếm Sơn rơi vào tay Tiêu
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698216/chuong-403.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.