Tô An Nhiên chớp đôi mắt to đáng yêu, nhìn thấy tình hình đang giường cung bạt kiếm dường như cô bé đã đoán ra được gì đó, vì vậy cô bé ngẩng đầu lên nhìn Tiêu Nhất Thiên rồi mở miệng hỏi anh: "Bố ơi lại sắp đánh nhau phải không ạ?"
Đúng vậy!
Sắp đánh nhau!
Sau khi tự mình trải qua trận chiến ở hoàng thành, Tô An Nhiên vốn còn ít tuổi nhưng đã có nhận thức hoàn toàn mới về hai từ “đánh nhau” này!
Đánh nhau!
Tức là sẽ giết người!
Nghe thấy lời Tô An Nhiên nói, trái tim Tiêu Nhất Thiên bỗng nhiên mềm nhũn, anh cúi đầu nhìn vào mắt Tô An Nhiên, khuôn mặt vốn đang lạnh lùng băng sương chợt hòa hoãn lại, đồng thời xuất hiện nụ cười như gió xuân, đưa tay sờ đỉnh đầu của Tô An Nhiên, nói: “Người xấu rất nhiều, họ không muốn để cho bố cứu mẹ con..." "Con nói đi?" "Có nên đánh hay không?"
Tòa Kiếm Sơn trước mắt này ẩn giấu rất nhiều bí mật mà người khác không biết, hơn nữa còn có dây mơ rễ má với mẹ Diệp. Mà người bên ngoài không hề biết rằng, trước khi biển mất mẹ Diệp đã nói cho Tiêu Nhất Thiên biết cách đi vào chốn bồng lai tiên cảnh!
Cách đó!
Có liên quan đến tòa Kiểm Sơn ở trước mặt này!
Cho nên!
Kẻ nào dám can ngăn Tiêu Nhất Thiên thì đồng nghĩa với việc ngăn cản anh cứu Tô Tử Lam! "A?"
Tô An Nhiên đột nhiên sửng sốt, sau đó không hề do dự nói: "Nên đánh!" "Bố cố lên!"
Nói xong!
Chui ra khỏi lòng Tiêu Nhất Thiên, xoay người ôm lấy Tô
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698212/chuong-399.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.