Trước kia ở thủ đô, thật sự có quá nhiều dòng họ lớn, mà nhà họ Lý ở thủ đô, vốn không có tiếng tăm, cho nên Lý Khai Sơn luôn làm việc cẩn thận, dè dặt từng bước, chưa từng không kiêng nể gì như bây giờ!
Biết làm sao được!
Ai bảo ông ta đi theo Tiêu Nhất Thiên chứ?
Ai bảo Tiêu Nhất Thiên là cao thủ Minh Cảnh hàng thật giá thật chứ?
Hơn nữa!
Là cao thủ Minh Cảnh duy nhất ở cả nước Đại Hạ hiện giờ! Có Tiêu Nhất Thiên ở đây!
Ông ta sợ cái gì! "Đến lượt ông!"
Tiện tay ném chiếc điện thoại bị bóp thành kim loại vụn sang một bên, sau đó, Lý Khai Sơn quay đầu nhìn Sử Thừa Sóc đã bị phế hai tay, hừ lạnh nói: “Bây giờ, ông còn muốn giao dịch với cậu chủ sao?" "Còn muốn cậu chủ lựa chọn sao?"
Nói xong!
Lý Khai Sơn xoay người đi về phía Sử Thừa Sóc!
Sử Thừa Sóc sa sút tinh thần, theo bản năng lui ra sau, Lý Khai Sơn đi tới một bước, ông ta bèn lui về sau một bước, không tới mấy bước, đã lui đến trước mặt đám người nhà họ Lục do Lục Băng Hàn đứng đầu!
Hay rồi!
Trước sau đều là kẻ thù, không thể lui được nữa!
Vì thế! "Bịch" một tiếng, Sử Thừa Sóc sợ hãi, không dám chống lại Lý Khai Sơn, khẽ cắn môi, trực tiếp uốn gối quỳ xuống trước mặt Lý Khai Sơn, vẻ mặt đau khổ nói: “Tôi sai rồi!” “Tôi biết sai rồi!” “Là tôi có mắt không tròng, là tôi không biết tự lượng sức. Là tôi mắt chó xem thường người khác, là tôi nhất
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698200/chuong-387.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.