Nhìn thấy Tiêu Nhất Thiên, Tô An Nhiên lập tức tránh khỏi cái ôm của Đế Hinh, vội vàng chạy về phía Tiêu Nhất Thiên, cô nhé rõ ràng lo lắng cho an nguy của Tiêu Nhất Thiên và Tô Tử Lam, vừa mới khóc nên đôi mắt sưng đỏ,nước mắt trên má còn chưa kịp khô. "Bố." "Mẹ làm sao vậy?" "Sao tóc bố lại trắng thế này?" "Hu hu hu..."
Đi đến trước mặt Tiêu Nhất Thiên, Tô An Nhiên ôm chặt đùi anh. Ngẩng đầu nhìn thấy mái tóc trắng tinh của Tiêu Nhất Thiên, nhìn thấy Tô Tử Lam mặc áo cưới đỏ chót, không hề nhúc nhích, không hề phản ứng, được Tiêu Nhất Thiên ôm vào trong ngực, nước mắt Tô An Nhiên lặp tức chảy xuống ào ào.
Nước mắt rơi như mưa. "An Nhiên đừng khóc!" "Đừng sợ mà!"
Tiêu Nhất Thiên cúi đầu nhìn Tô An Nhiên, trong đôi mắt ngấn lệ cũng không ngừng kích động, nhưng anh không để nước mắt mình chảy xuống, nhẹ giọng an ủi nói: "Mẹ không sao đâu." "Mẹ chỉ ngủ thôi."
Đúng vậy.
Ngủ thôi.
Trạng thái hiện tại của Tô Tử Lam thoạt nhìn giống như đang ngủ, nhắm mắt lại, còn có hơi thở, nhưng khác ngủ một điều đó là, giấc ngủ này của cô có thể sẽ rất lâu.
Thật lâu!
Cụ thế ngủ bao lâu, có thể tính lại hay không, ngay cả Tiêu Nhất Thiên cũng không biết.
Đàn.
Ngày hôm qua Diệp Ngọc nhắc tới Đàn, đó là một đệ tử khác của bà ấy, tên là Tử Đàn.
Lúc trước.
Đại đệ tử Diệp Ngọc kích hoạt tinh huyết của bà, làm Đế Uyên trọng thương, dùng tính mạng mình để hộ tống Tử Đàn
Truyện được đăng tại truyentop.net. Đọc tiếp tại đây: http://truyentop.net/soi-vuong-bat-bai/1698193/chuong-380.html
Chính sách bảo mậtQuy định nội dungBản quyềnĐiều khoảnQuyền riêng tư
Website hoạt động dưới Giấy phép truy cập mở Creative Commons Attribution 4.0 International License.